Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Ảnh nghẹ thuật

-----------
-----------------
 ÔI- THỜI GIAN !
Con đừng chê mẹ nghe con
Bởi con giờ vẫn đang son con à!
Mai sau con xế tuổi già
Chắc gì đã được như là mẹ đây?
Trước kia mẹ cũng mình dây
Khúc nào khúc ấy ngất ngây người đời,
Dung nhan cũng dạng tuyệt vời
Nhưng ai đẹp mãi với thời gian đâu?
Cộng thêm chồng phá như trâu
Lại còn con cái thi nhau dày vò
Ngày đêm chúng húc, chúng mò...
Khiến cho mẹ giống con cò trơ xương...
Nhìn mẹ con phải xót thương
Chứ đừng chế giễu, khinh thường nghe không!
Rồi đây con sẽ lấy chồng
Sinh con đẻ cái tay bồng, nách mang
Lại thêm dấu ấn thời gian
Sắc kia rồi cũng tan hoang con à!
Than ôi cái phận đàn bà
Khi trẻ càng đẹp khi già càng đau
Chuyện này ai cũng giống nhau
Con ơi nghe mẹ: hãy mau lưu hình!
Để sau lẻ bóng, thất tình...
Ngồi buồn nhớ lại thuở mình vàng son...
ST: Interet
---------------
CẢM PHIỀN GIA CẢNH
Hành vợ chuyện đời thật quá ông.
Bởi làm chưa hết phận người chồng.
Cố no cho tiếc là như thế.
Nên mới đa khùng có đúng không.
Hàng xóm việc nhà làm đã hết.
Muốn sang xem giúp cái nồi hông.
Cảm phiền gia cảnh của ông đấy.
Cơm tám rực hương cứ để trông

-----------------
-----------------
ĐIÊN VÌ THƠ
Điên khùng lảm nhảm nói linh tinh
Múa mép khoa tay nhả tứ bình
Được mấy câu thơ cười khúc kích 
Cơn điên giật thót tưởng thơ xinh...
TG: Thai Xuân 15/03/2016
Ảnh minh họa (st)
---------------

-----------------
Tuổi già:
Rồi một ngày mình cũng sẽ già đi
Má em không còn hồng và môi em không còn biếc
Ông tướng của anh rồi cũng như thời tiết
Mỗi năm dậy đôi lần, như Xuân Hạ Thu Đông
Em sẽ không còn ưỡn ngực và cong mông
Chỉ mắt và mũi nữa thôi, may ra là còn ướt
Thôi chào nhé một thời, chỉ cần nhẹ nhàng lả lướt
Cũng đủ làm anh, như hổ báo – hóa mèo non…
***
Rồi một ngày chúng mình sẽ héo hon
Trán sẽ đầy chân chim, và tay thôi không còn vàng ngọc
Anh sẽ thở khò khè khó nhọc
Nhìn em tận dụng xu-chiêng làm giẻ lau nhà
Rồi một ngày chúng mình sẽ là những cụ ông cụ bà
Cụ ông ngồi hong khô hồn nhiên bên bếp lửa
Cụ bà cười hồn nhiên như gió Đông lùa ngang cửa
“Nhớ mà cất nó vào!”
.Thơ Mai Dương
Thích
Bình luận
------------
Một tờ báo lớn ở Pháp mở cuộc thi "Người thẳng thắn và lịch sự nhất".
Ðề thi cho các độc giả của mình như sau: Giả sử bạn đang ngồi trong nhà hàng với bạn gái của mình, bỗng dưng bạn muốn đi toilet. Vậy bạn sẽ xin phép như thế nào? Giải nhất được trao cho một bạn đọc có lời xin phép như sau: Xin lỗi cô, tôi phải ra ngoài giúp "người bạn nhỏ" của tôi một chút. "Người bạn" đó tôi sẽ giới thiệu với cô sau.
Thích
Bình luận
---------------





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét